Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

siêu nhưn bò

1. luôn gọi em 2 lần vào buổi sáng, khi em tắt phụp cái điện thoại và ngủ khò thêm chút xíu :P

2. luôn nhắc em phải ăn đúng bữa, khi em kêu chẳng có gì ngon trên đời này cả ;)), thì sẽ lóc cóc sang và mang theo " tân tân" hoặcphở bò xúc xích=))

3. luôn sms cho em và ru em ngủ, mặc dù em quá lười với việc reply =))

4. là người gia sư cho em môn điện tử đại cương để em được điểm 9 ;)), và đang làm đề cương vi điện tử cho em=))

5. em có thể tát hàng đống phát, rất khủng, vào má mà không ho he gì ;))

6. em có thể nói bậy, chửi bậy, nhưng vẫn nghĩ rằng do tính em nóng, và không giận em :)

7. em đã đấm hàng đống phát vào khỉ đội lốt thỏ, khi không mua sâu béo mặt đần cho em=))

8. luôn đeo khẩu trang, đội, và tháo mũ bảo hiểm cho em khi em đi cùng=))

9. dù em có hẹn hò với người nào khác thì cũng tin tưởng và nhắc em về sớmcho đỡ lạnh=))

10. ti toe đi mua quà noel, nhưng đã bị em khóc thét lên vì cáu, do màu mè quá xấu=)) thế là lại lóc cóc đi đổi quà =))

11. dù biết em vẫn hay mơ mộng đến tình xưa và hiện tại vẫn lăng nhăng=)), cơ mà siêu nhân bò rất ngoan, rất cam chịu=))

12.em có thể gọi là con heo, con nhợn, con bò, con sên, con gà=))
mà tóm lại là gặp con nào thì em đều nói đó là bạn của siêu nhân bò=))

13.rất hiền, rất bao dung, hiểu em đủ nhiều :)
...
n..


Copyright by Carrot :x

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Bách Khoa

Copyright by 279

Hình ảnh

( Ảnh từ WIKIPEDIA)
***********************************************************
BAK KOA ƠI LÀ BAK KOA KAKA...NHỚ


***********************************************************

Cháu học trường gì?

Dạ, cháu học ĐHBKHN ạ.

(bắt đầu ngưỡng mộ)Hình ảnh

Cháu học khoa gì thể ?

Dạ, cháu học CNTT ạ

Ôi, cháu giỏi thế!!!Hình ảnh
...


Vâng, đoạn hội thoại trên chắc chắn các bạn dễ dàng bắt gặp trong cuộc sống...

...

Nhưng những điều dưới đây, các bạn cũng dễ dàng tìm thấy ở ĐHBKHN đáng kính của chúng ta:

...

1. Phòng đào tạo là nơi tiếp nhận mọi thắc mắc từ sinh viên: giờ làm việc ( 8h --> 11h30, 14h--> 16h30)... khi các bạn đến nơi lúc 9h: chưa mở cửa, đến 11h: đã đóng cửa.... 15h: chưa đến, 16h: đã về.Hình ảnh

2. Trường công nghệ đỉnh cao hàng đầu tổ quốc, thi lập trình trên giấy.Hình ảnh !!!

3. Cũng là trường kĩ thuật tốt nhất Việt Nam. phòng thí nghiệm đc trang bị những máy móc mà chúng ta đáng tự hào là ông chúng ta cũng đã sử dụng nó.Hình ảnh

4. Tại phòng thí nghiệm:

- SV hỏi : Hỏi gì mà lắm thế?Hình ảnh

- SV kô hỏi : Sao kô hỏi tôi?Hình ảnh

- SV đi lại ồn ào: Anh làm gì thế, tôi đuổi ra nhé (và đuổi ngay)Hình ảnh Ai đi thí nghiệm Hóa tầng 4 nhà C1 thì rõ .

- GV đi lại ồn ào --> thiết bị thí nghiệm kô chính xác --> các anh làm ăn thế à ---> làm lại.

5. Chấm bài thi:


- Luật định chấm từ trên xuống, đúng đến đâu chấm đến đấy.

- Thực tế: chấm từ dưới lên, gạch từ dưới gạch lên.Hình ảnh

6. Thư viện điện tử:


- Trước có cửa tự động, nay cửa lúc nào cũng tự mở (khỏi phải tự động, chắc thực hiện chính sách tiết kiệm điện)Hình ảnh

- Lúc nào có quan khách thì đài phun nước bật lên, có tảng đá trông rất nhân văn, còn bình thường tắt nước, trông như cái que chồi lên, có tảng đá ngồi lên.Hình ảnh

- Lịch học từ tháng 8, đc mượn sách giáo trình từ tháng ..... 12.Hình ảnh

7. Giảng viên:


- Các em có gì khó, cứ hỏi tôi tôi sẽ giải đáp.

- Đa phần kô trả lời đc, nếu có mang sách giải thì chắc là giải đáp đc, còn kô thì thôi.

- GV luôn luôn đúng, SV luôn luôn sai, nếu GV sai -> tự nghiên cứu.

- Sv đến muộn 5 phút: mắng cho té tát, các anh đi học hay đi chơi, có học thôi mà cũng không xong, đi ra, tôi yêu cầu anh chị nào vào muộn đi ra, lớp học có phải cái chợ đâu,sinh viên chính quy mà thế ah.Tôi đi dạy sinh viên các hệ khác còn không như thế?Hình ảnh

- GV đến muộn (nửa tiếng, có thể hơn): thầy, cô xin lỗi nhé, con thầy (cô) ốm, kẹt xe lắm các em ạ ( vâng 3h chiều- kẹt xe ở phố huế chăng?)Hình ảnh

- GV: lương của tôi thấp lắm, ko tin các anh các chị ra bảng ở khoa mà xem? tầm 2 triệu là nhiều nhất (vâng, và tôi đi ô tô ạ)Hình ảnh

- Trước thấy vụ Bùi Tiến Dũng có cái xe E240 à biển 6868- đẹp nhất HN, hôm sau đến cổng BK thấy 1 chú land cruiser biển 6868, thế mới biết trường ta hoành tráng thế nàoHình ảnh.

- Ác như tê giác: có thầy vừa bước vào lớp, tuyên bố "tôi kiểm tra bt tiếng Anh ở nhà". Có mấy chú đứng lên "Thưa thầy cho em về ạ" :D . Ko xin thì cũng bị đuổi ngay thôi mà .

8. Các lớp, các khoa:

- Tự động hoá: điểm đầu vào 7.58, nhưng thường các sv chỉ có 5.78 (đấy là còn cao, điểm đầu vào là trên giấy tờ).Hình ảnh

9. Chế độ học tập:

- SV khoa CNTT sẽ đc học, tìm hiểu về cơ khí, hoá chất, vật lý --> để ứng dụng phá máy, đục máy, chế tác máy, khảm máy (hoặc cái gì thì kô bít).Hình ảnh

- SV các khoa kô liên quan gì đến cơ khí đc học hình hoạ, vẽ kĩ thuật với lý do: các em là sv của trường CN hàng đầu, cái gì cũng phải biết, dù bị bỏ ra đường, làm nghề gì cũng sống đc (hiz).Hình ảnh

10. Cơ sở vật chất:


- Vâng, 1 cơ sở vật chất khang trang, đồ gỗ (chắc là ông mình cũng dùng)Hình ảnh, với 1 thiết kế, chỉ có thể ở BK PRO của chúng ta mà thôi:), nếu các bạn ngồi vào, chân các bạn sẽ đc cố định bởi 1 chi tiết chắn ngang:) khiến cho quý sv có muốn ngồi tử tế cũng khó -> ngồi co chân lên, giống hệt hàng nước ạ, mà có phải cứ cho chân lên là đc đâu...toàn phải cho chân vào ngăn bàn mình hoặc ngăn bàn đứa bên cạnhHình ảnh

- Điều thú vị hơn là quạt trần, với giảng đường có 300 sv, số quạt trần nhiều thì vô đối, và quay với vận tốc vô đối khoảng 1 vòng/ phút.Hình ảnh

11. Sinh viên đi thầy:

- Ồ, chào em, đến thăm thầy có việc gì thế (ộc, lại còn hỏi)Hình ảnh

- Ô, thế à, bài vở học hành thế à, thầy là thầy thương các em lắm nhưng mà lực bất tòng tâm các em ạ, khó giúp các em lắm, chứ thầy là thầy yêu thầy quý trò lắm chứ ai lại để các em trượt bao giờ đâu.

- Ô, sao lại thế này, các em đến là quý lắm rồi, thôi cầm tiền về đi..

......

- Thầy trò mình với nhau gì phải thế? Thôi cứ về đi, thầy hứa sẽ giúp, thầy sẽ cố gắng giúp đỡ các em.Hình ảnh

3 tuần sau: SV(đi thầy) : 2 điểmHình ảnh

12. Hồ Tiền:

- Cái hồ này chắc nổi tiếng lắm lắm rồi nhỉ :), nằm ở phía sau của thư viện điện tử là sun sờ pa re sọt : money lake (chả bik money hay forward) khà khà.... nhứng ngày đông mà đi qua đây thì gió hương ngào ngạt mùi wc thoang thoảng ngát hương(ngay cạnh là cái wc) thực ra cũng khó hiểu đó là mùi từ wc lân cận hay mùi bốc từ hồ, khó hỉu lắm à.... những ngày hè oi ả qua đây, vừa mới hôm qua, đếm đc chục cái bát hương (chắc là cúng cho vong linh sv chết vì ô uế)... Ôi hồ Tiền nên thơ của chúng ta:">Hình ảnh

13. Điểm số của sv:

- Ở trường khác, 7 điểm, 8 điểm bị coi là điểm kém, ai đc 7-8 điểm sẽ buồn thối ruộtHình ảnh

- Ở bách khoa, 1-2-3-4 điểm cũng bt thôi, 5 điểm là có thể ra nhậu nhẹt ăn mừng... 7 điểm đc coi là đại vĩ nhân rồiHình ảnh

- Có sinh viên thi môn Kỹ thuật nhiệt 14 lần chưa qua. Trường nào có kỷ lục này chưa ????

- Ở trường khác, 1 năm lưu ban đếm trên đầu ngón tay cả 1 khoáHình ảnh

- Ở BK, 1 năm lưu ban ở 1 lớp số ngón tay, ngón chân đếm còn chưa hết ...Hình ảnh

- Ở trường khác, 8. x còn chưa đc học bổng, Ở BK 7.0 nghiễm nhiên học bổng rồi.Hình ảnh

- Ở trường khác thi lại là 1 nỗi thất vọng tràn trề (mà cực kì khó để thi lại). Ở BK, thi lại là chuyện quá bình thường mà thi lại có đứa còn thấy vui nữa chứHình ảnh

Học BK nó thế đấy nên sinh viên nó hỏng hết rồi...đây là dẫn chứng. cho việc thiếu gái trầm trọng...Hình ảnh

Zoom in (real dimensions: 800 x 600)Hình ảnh

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2009

Có thứ hạnh phúc gọi là chia tay

Trông đêm khuya vắng, hắn khẽ mỉm cười nhớ lại những phút giây hạnh phúc khi ở bên nàng. Những khoảnh khắc mà có lẽ suốt cuộc đời này hắn sẽ chẳng thể nào quên được.

Shrek

Hắn nhớ thường khen nàng đẹp như một nàng công chúa, đáng yêu và tinh khiết. Hắn đem lòng yêu nàng ngay từ lần gặp đầu tiên. Và cứ thế, cứ thế, mỗi một ngày trôi qua tình yêu mà hắn dành cho nàng lại càng thêm sâu đậm, ước mong được cùng nàng chung bước đi trên con đường tình yêu luôn luôn cháy bỏng trong tâm trí, không một lúc nào nguôi. Cứ thế... cứ thế...

Người ta vẫn nói trong tình yêu có muôn vàn điều kì diệu! Nhưng liệu rằng trong muôn vàn điều kì diệu có một góc khuất nho nhỏ nào được tạo hoá đặt tên là tình yêu?

Đã yêu nàng rồi thì hắn sẽ chấp nhận tất cả. Khổ nỗi, hình như nàng chẳng có điểm gì xấu để hắn phải nhắc mình bỏ qua cho nàng. Có thể với nhiều người, nàng không xinh đẹp nhưng trong mắt hắn nàng là người tuyệt vời nhất, một đoá hồng bạch buổi sớm mai, một nét duyên mềm mại vô cùng quyến rũ. Đã từng, đã từng là như vậy...

Tình yêu mà hắn dành cho nàng không phải thứ tình yêu đánh nhanh thắng nhanh kiểu vui chơi qua đường. Không phải được thì được mà không được thì cũng chẳng sao. Hắn hi vọng, hi vọng, nhiều, nhiều lắm.

Ai cũng bảo hắn đa tình, cái sự đa tình ấy thể hiện rất rõ trong đôi mắt của một thằng trai lãng tử. Trông hắn, hẳn ai cũng nghĩ đã yêu nhiều lắm, từng trải tình trường lắm. Hắn là con nhà tử tế, học hành đàng hoàng, bố mẹ cho hắn một cuộc sống vật chất rất đầy đủ. Với một số ưu điểm và tài lẻ, hắn làm cho những người tiếp xúc với hắn chẳng ai chịu tin cho đến bây giờ hắn vẫn chưa có người yêu.

Có gì đâu nhỉ, với hắn, tình yêu là khái niệm thiêng liêng lắm, nghiêm túc lắm. Khi chưa thực sự xác định được tình cảm của mình, hắn sẽ không bao giờ làm cho ai đó phải nhầm tưởng về hắn. Hắn không thích sự thiếu nghiêm túc, sự không chung thủy, sự giả dối, sự san sẻ trong tình yêu. Nếu như chỉ để có một người đi bên cạnh mà người ta gọi là người yêu, một người giúp hắn không còn phải giữ status cô đơn, thậm chí chỉ để giải quyết nhu cầu sinh lý thì hắn đã có từ rất lâu rồi. Hắn có thể gật đầu với một trong số những hot girl tìm đến với hắn... Không phải là quá khó. Nhưng hắn không muốn như thế, hắn không muốn.

Hắn từng yêu nàng vô cùng, một tình yêu sâu sắc và chân thành, và có lẽ cho đến tận tới khi nói lời chia tay, hắn vẫn yêu nàng. Hắn biết nàng cảm nhận được điều đó và hắn biết nàng cũng đã yêu hắn cho dù trong gần một năm bên nhau nàng chỉ nói: "Em yêu anh!" với hắn hai lần. Liệu thế có phải là quá ít cho một tình yêu? Có quá ít không nhỉ? Câu trả lời của hắn là không, không hề. Lí do vì sao ư? Hắn biết, nàng biết, người khác biết chuyện của nàng và hắn cũng biết.

Nàng thích hoa hướng dương, hắn có thể dậy từ rất sớm phi xe lên tận chợ hoa rồi mang đến tặng nàng những bông hoa đẹp nhất, tươi thắm nhất mà không quản ngại đường xa vất vả.

Nàng thích hoa hồng xanh, màu xanh trong truyền thuyết, màu xanh mà các cửa hàng hoa không có, hắn có thể bỏ cả ngày trời đi tìm tòi, lục lọi để rồi tự tay nhuộm xanh từng bông hồng trắng một cách cẩn thận và tỉ mỉ rồi đem tặng nàng. Hắn bị nhẵn mặt đến mức mỗi lần đến mua hoa thì câu đầu tiên mà chị chủ cửa hàng nói luôn là: "Thế mà vẫn chưa chịu đổ sao em?"

Nàng thích những gì lãng mạn và thơ mộng, một điều khá khó để chiều lòng nhất là đối với một người tẻ nhạt và khô khan như hắn, nhưng hắn vẫn cố gắng. Hắn sẽ nhớ cái buổi tối ở bên nàng, trong không gian du dương êm đềm tiếng nhạc chỉ có hai người, trong căn phòng chỉ toàn có ánh vàng lung linh của ngọn nến, nàng đã trao tặng hắn nụ hôn đầu tiên.

Tất cả những gì hắn làm chỉ đơn giản mong nàng được vui, được thấy nụ cười nở trên khoé môi nàng. Đơn giản vậy mà cũng chẳng hề giản đơn.

Hắn vui khi nhìn thấy nàng hạnh phúc.
Hắn vui khi nàng bảo quà tặng sinh nhật của hắn là quà tặng nàng thích nhất, rằng buổi tối hắn làm sinh nhật riêng cho nàng khiến nàng thấy ấm áp và hạnh phúc thật sự.
Hắn vui khi nàng bảo hắn là người đầu tiên nàng gọi điện chúc mừng trong đêm giao thừa, người đầu tiên.
Hắn vui mỗi khi được ở bên nàng, cùng nàng đón bình minh tại bến Nhật Bản lúc sớm mai, cùng nàng lặng ngắm hoàng hôn trên cầu Long Biên mỗi khi chiều tà, cùng mỉm cười dõi theo chiếc đèn trời khắc tên hai đứa bay vào không trung.

"Sau này em có yêu ai chắc chắn sẽ chẳng thể nhiều như anh yêu em được", nàng đã nói với hắn.
Hắn vui.

Nhưng hắn cũng đã buồn... rất buồn.
Hắn buồn mỗi khi nàng buồn.
Hắn cũng buồn khi nàng vui nhưng niềm vui không phải được tạo nên do hắn mà là một nguời khác.
Hắn buồn khi nhận ra tình cảm của nàng không chỉ dành riêng cho hắn.
Hắn buồn khi nàng thừa nhận điều đó.
Hắn buồn, và bây giờ hắn quyết định dừng lại.

Từ bỏ không phải vì hắn không còn yêu, không còn khả năng theo đuổi mà đơn giản hắn nghĩ đó là lối thoát duy nhất cho nàng và sau đó cho cả hắn nữa, cho cái mối quan hệ bế tắc kéo dài khá lâu. Nàng cần một người bên cạnh quan tâm, săn sóc, an ủi, vỗ về đặc biệt vì cuộc sống quanh nàng có rất nhiều điều phiền muộn và mệt mỏi. Còn hắn, hắn cần một trái tim đón nhận trọn vẹn tình cảm của hắn, không đắn đo, toan tính.

Hắn vấn luôn mong nàng được hạnh phúc, có thứ hạnh phúc gọi là chia tay mà.
Hạnh phúc của hắn là được trông thấy nàng hạnh phúc, gần đây hắn hay nghe bài hát này lắm.

Nàng yêu ai hắn cũng không còn quan tâm nhiều nữa. Hắn không còn yêu nàng, hắn bây giờ chỉ coi nàng là một người bạn, quan tâm nàng như một người em gái mà thôi.
Một chuyện tình đẹp nhưng kết thúc buồn.
Nhưng nó phải như thế.
Cần phải như thế.
Chỉ có một điều làm cho hắn thấy vui trước khi bước đi là hắn biết nàng sẽ được hạnh phúc vì người bên nàng bây giờ là một người tốt, một người yêu nàng thật sự.
Hắn thấy yên tâm về điều đó.

----


Now, have a other "hắn" is readding this story, and he's feelling empty, :) or he sad but he don't know it? Haizz, let it be, take it easy... :(

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Age of Emprice....funny...





Anh yêu em như yêu đế chế-
Dáng em gầy như dáng những hươu nai-
Em biết không mái tóc em dài-
Anh chỉ ước quân anh nhiều đến thế-
Và những lúc nghe giọng em nhỏ nhẹ-
Anh mơ màng nghe như tiếng "Ái Ô"-
Và đôi khi chợt bất thình lình-
Sư tử cắn và khi em nổi giận-
Em biết không trước giờ xuất trận-
Lúc bo thành anh luôn nghĩ về em-
Có những khi bán xứ tha hương-
Tìm hoa quả và săn hươu đời bốn-
Khắp mỏ vàng nơi anh chạy trốn-
Có kẻ thù sục xạo khắp nơi-
Nhưng trong anh vẫn rất yêu đời-
Mỏ gỗ mỏ vàng vẫn có em đứng đợi-
Một ngày kia khi quân anh trở lại-
Đón em về nhà chính của chúng ta.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Big boys don't cry



Con trai thì được dạy rằng khóc là hèn, rằng là con trai thì phải tỏ ra mạnh mẽ. Thế là những lúc buồn, bạn giấu nước mắt vào trong để chứng tỏ với thế giới rằng bạn cứng cỏi thế nào, bạn bản lĩnh thế nào. Hiếm hoi lắm bạn mới tự cho phép mình nhỏ một giọt nước mắt, mà đó là lúc bạn một mình ở môt nơi nào đó tối hù... hay lúc bạn say...






Bạn hẳn cũng biết rằng khi khóc, trong nước mắt có một hoạt chất làm dịu căng thẳng thần kinh, và vì thế khi có chuyện gì buồn bực, khóc xong sẽ cảm thấy thoải mái hơn nhiều và tỉnh táo hơn nhiều, phải vậy không? Khoa học nói rằng thần kinh bị ức chế nhiều sẽ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng hơn là tình trạng stress. Còn tôi thì nói rằng Nước mắt chảy vào trong không tốt đâu, chúng sẽ dồn ứ lại một chỗ chẳng biết chảy đi đâu, và dần dần sẽ đông cứng lại thành một khối u buồn nặng trĩu.

Khóc là bước đầu tiên đối mặt với sự yếu đuối của chính mình. Làm được vậy nghĩa là đã dũng cảm lắm đấy !

Những chàng trai dễ thương, thông minh, vui vẻ giữa đám đông nhưng lúc ở một mình lại lặng lẽ ngồi đếm những giọt nước mắt ứ ngập trong lòng. "Con trai là phải để nước mắt chảy ngược vào trong" - môt người bạn từng nói với tôi như vậy. Nhưng có chảy ra hay chảy vào, thì nước mắt vẫn là nước mắt, vẫn là thứ chẳng tốt lành gì để cất trong người.
Chợt nhớ đọc đâu đó một bài thơ ...


Khi Con Trai Khóc
-----------------------------
Con gái hay giận dỗi
Hay khóc là chuyện thường
Nếu con trai sưng sưng
Mọi người hay để ý
Con trai –thế nào nhỉ !
Khóc một mình cô đơn ?

Con trai cũng biết buồn
Biết buâng khuâng xao xuyến !
Con trai không là biển
Mà tấm lòng bao la

Giọt nước mắt lăn qua
Mặn nồng trên môi đắng
Con trai không là nắng
Tâm hôn chẳng khô khan
Dù như đó vững vàng
Cũng có lần thổn thức

Và khi con trai khóc
chẳng có gì lạ đâu
Trai gái đều như nhau
cũng có tâm hôn cả.



Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

Bỗng dưng muốn...


Bỗng dưng muốn... viết một cái gì đó.
Bỗng dưng muốn được quan tâm.
Bỗng dưng muốn có người ở bên cạnh.
Bỗng dưng thấy trái tim nguội lạnh, mệt rã rời.
Bỗng dưng ... uh thì chỉ là bỗng dưng thôi mà.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

Băn khoăn vớ vẩn !

Mỗi người sinh ra có một hoàn cảnh riêng, có người có may mắn thì có được khởi đầu thuận lợi hơn người khác. Có những bạn học phổ thông trung học (ở Việt Nam nhé) mà mỗi ngày đều được ô tô riêng đưa rước, máy tính laptop vài ba ngàn đô la, một năm học tốn mười ngàn đô la, học xong đi ăn chơi với bạn tốn bố nó mất nửa triệu một ngày, trong vòng mấy tháng liền. Mà đấy tớ phải nói với bạn không phải là con nhà đú đởn hư hỏng bố làm quan to gì cả, họ hoàn toàn là những người bình thường. Đấy là đứa giàu. Còn đứa nghèo thì cũng vô cùng. Có bạn học đại học khoá tầm K95-96 gì đó , bố chết, mẹ đi lên chùa trên núi tu, nhà ở Lâm Đồng gì đó, một tháng được mẹ cho vài ba trăm ngàn để học đại học, làm đồ án thức đêm còn đíu có mì mà ăn mắt thâm quầng mà bảo là "cho vay" thì không bao giờ dám nhận lời. Có đứa học chung cấp 3 với tớ thì ông già là thương binh nặng đíu làm gì được, bà già làm ruộng đi lên Hà Đông ở trọ tháng được 4 lít tất tần tật, đến học thêm còn đíu dám đăng ký tất cả và tháng nào cũng nợ tiền học, trong khi đó mình thì nói thật là học thêm còn đi bắn Counter Strike cho vui. Ở trường (đại học) Việt Nam thì vô số những trường hợp như thế kể không bao giờ hết.

Dĩ nhiên một những mà gia đình như thế thì làm đíu gì có điều kiện mà hiểu biết hơn những bạn gia đình có điều kiện, và những bạn có điều kiện này mà so với nhiều bạn khoai Tây thì lại chẳng là cái đinh gì cả, vẫn là nhà quê miệt vườn. Thế thì làm thế đíu nào? Thế thì chẳng làm thế đíu nào cả, mình sinh ra thế nào thì mình sống với hoàn cảnh đó thôi. Có điều là trước sau gì có nghị lực thì đều thành công, ví dụ như cái bạn Kiến trúc tớ nói trên kia, giờ đã làm ăn rất khá rồi (cụ thể thế nào thì một năm nay chưa update). Bạn đấy khi khá rồi thì còn sợ mình ngố nữa không? Chắc chắn là không Những thứ như thế nếu có ngố cùng lắm là một hai lần thôi, sau rồi để ý thì tự nhiên chẳng vấn đề gì. Không ai biết mọi thứ "lỉnh kỉnh" trên đời này cả.

Nói thế không phải là không có những cái không đáng biết hơn thế. Có một điều mà nếu bạn không cố gắng thì sẽ sợ sệt vì bị thua kém suốt cả cuộc đời mình là công việc của bạn làm. Nếu bạn không thật sự có năng lực với công việc của mình, thì cái đấy không thể khắc phục được bằng một hai lần để ý, mà bạn có thể phải mất năm mười năm hay lâu hơn để học. Nếu bạn không thể nói được ngoại ngữ, không biết nói thế nào khi giao tiếp với người nước ngoài thì không thể khắc phục được trong một buổi hai buổi, mà bạn mất cả ba bốn năm trời để học. Nếu bạn không biết đọc sách mà không viết bằng tiếng Việt, thì đừng nghĩ là bạn có thể làm việc đấy trong một thời gian ngắn, bất kể cố gắng đến đâu. Thậm chí nếu bạn không viết được đúng chính tả tiếng Việt thì cũng đừng mong là bạn có thể chỉ chú tâm vào luyện chính tả mà được. Nếu bạn không suy nghĩ và trình bày một vấn đề một cách khúc triết, sâu sắc bạn cũng không thể có được thói quen này một cách dễ dàng. Những cái đó là những cái dài hạn, và sẽ mang cho bạn sự sợ hãi về chính bản thân mình về sau này, nó sẽ ngăn cản bạn làm việc khó khăn, học hỏi điều mới lạ.

Nên mình nghĩ nếu bạn là sinh viên và thực sự cầu tiến thì nên để ý những việc sẽ xây dựng một con người lâu dài chứ không phải là bằng những thứ chỉ để khoe mẽ trên blog này kia, nó nghe thì có vẻ hào nhoáng nhưng nói chung các cụ nói thùng rỗng kêu to, những đứa mà khoe những thứ vớ vẩn như thế là những đứa rất vớ vẩn không là cái đinh gỉ gì cả. Tớ bây giờ hầu như không có cảm giác sợ vì mình không biết những thứ ăn chơi nhảy múa du lịch mua sắm hào nhoáng, tuy biết được nhiều là tốt nhưng những thứ đó không có gì là "oai" cả, mà tưởng đấy là những thứ làm cho mình hơn người chỉ tổ làm cho tớ cười cho vào mặt.


.....by wasabi